Bệnh có sẵn trong bảo hiểm là gì? Vì sao phải khai báo trung thực?
Bệnh có sẵn trong bảo hiểm là gì? Vì sao phải khai báo trung thực?
Có một câu hỏi rất nhiều người chỉ nghĩ đến sau khi xảy ra vấn đề:
“Tôi từng bị bệnh này trước khi mua bảo hiểm, nhưng hiện tại đã khỏi rồi. Vậy có cần khai báo không?”
Hoặc:
“Tôi chỉ từng đi khám thôi, chưa được chẩn đoán bệnh. Có cần nói không?”
Hoặc đơn giản hơn:
“Nếu tôi không khai thì công ty bảo hiểm có biết không?”
Đây là một trong những vấn đề rất quan trọng khi tham gia bảo hiểm nhân thọ, đặc biệt với các quyền lợi liên quan đến sức khỏe và bệnh hiểm nghèo.
Bởi khai báo sức khỏe không phải là thủ tục làm cho có.
Nó là một phần của quá trình để doanh nghiệp bảo hiểm đánh giá rủi ro và quyết định có nhận bảo hiểm hay không, nhận với điều kiện nào.
Và quan trọng hơn:
Khai báo trung thực không có nghĩa là bạn từng bị bệnh thì chắc chắn bị từ chối bảo hiểm.
Có trường hợp vẫn được bảo hiểm bình thường.
Có trường hợp được chấp nhận nhưng kèm điều kiện.
Có trường hợp bị loại trừ một số rủi ro.
Và cũng có trường hợp doanh nghiệp không thể chấp nhận bảo hiểm.
Tất cả phụ thuộc vào tình trạng sức khỏe thực tế, thông tin được khai báo và quy tắc thẩm định của sản phẩm/doanh nghiệp.
1. “Bệnh có sẵn” trong bảo hiểm là gì?
Hiểu đơn giản, bệnh có sẵn là tình trạng bệnh hoặc vấn đề sức khỏe đã tồn tại trước thời điểm tham gia bảo hiểm, theo định nghĩa và điều kiện cụ thể của từng sản phẩm/hợp đồng.
Nhưng đây là chỗ cần cẩn thận:
Không nên hiểu “bệnh có sẵn” đơn giản là:
“Tôi từng bị bệnh thì đó là bệnh có sẵn.”
Bởi mỗi sản phẩm có thể có định nghĩa riêng.
Có thể liên quan đến:
- Bệnh đã được chẩn đoán.
- Triệu chứng đã xuất hiện.
- Việc điều trị.
- Thuốc đang sử dụng.
- Khám hoặc xét nghiệm.
- Tiền sử bệnh.
- Tình trạng sức khỏe đã tồn tại trước ngày hiệu lực.
Do đó, khi tham gia bảo hiểm, không nên tự mình kết luận “cái này không đáng kể nên không cần khai”.
Nếu câu hỏi trong hồ sơ yêu cầu cung cấp thông tin, cách an toàn nhất là khai đúng những gì được hỏi và để doanh nghiệp bảo hiểm thẩm định.
2. Ví dụ đời thường để dễ hiểu
Giả sử anh Nam, 36 tuổi, chuẩn bị tham gia bảo hiểm nhân thọ.
Trong 3 năm gần đây, anh từng:
- Điều trị viêm dạ dày.
- Uống thuốc theo đơn.
- Có một lần nội soi.
- Hiện tại sức khỏe bình thường.
Anh Nam nghĩ:
“Bây giờ tôi khỏe rồi, chuyện đó lâu rồi, chắc không cần khai.”
Nhưng nếu hồ sơ yêu cầu thông tin về:
“Tiền sử bệnh, khám chữa bệnh, điều trị, sử dụng thuốc…”
thì anh Nam không nên tự bỏ qua.
Anh có thể khai thông tin.
Sau đó doanh nghiệp bảo hiểm sẽ đánh giá.
Kết quả có thể là:
Chấp nhận bình thường.
Hoặc:
Chấp nhận với điều kiện/điều chỉnh phù hợp.
Hoặc:
Yêu cầu thêm hồ sơ y tế.
Hoặc trong một số trường hợp:
Không chấp nhận một quyền lợi hay không chấp nhận bảo hiểm.
Điểm quan trọng là:
Người mua không phải là người quyết định cuối cùng “bệnh này có nghiêm trọng hay không”.
Đó là công việc của quá trình thẩm định.
3. Tại sao phải khai báo trung thực?
Bởi bảo hiểm hoạt động dựa trên việc doanh nghiệp bảo hiểm đánh giá rủi ro trước khi nhận bảo hiểm.
Luật Kinh doanh bảo hiểm 2022 quy định nguyên tắc trung thực tuyệt đối: các bên tham gia hợp đồng phải cung cấp thông tin và thực hiện quyền, nghĩa vụ một cách trung thực trong quá trình giao kết và thực hiện hợp đồng. Luật cũng quy định bên mua bảo hiểm có nghĩa vụ kê khai đầy đủ, trung thực thông tin liên quan đến hợp đồng theo yêu cầu của doanh nghiệp bảo hiểm.
Nói đơn giản:
Doanh nghiệp bảo hiểm cần biết rủi ro mà họ đang nhận là gì.
Nếu thông tin sức khỏe bị thiếu hoặc sai, doanh nghiệp có thể đánh giá rủi ro dựa trên một bức tranh không đầy đủ.
Và điều này có thể ảnh hưởng đến chính hợp đồng của người mua.
4. “Khai bệnh” không đồng nghĩa với “bị từ chối”
Đây là một hiểu lầm rất phổ biến.
Nhiều người sợ:
“Nếu khai tôi từng bị bệnh thì công ty biết, rồi không bán bảo hiểm cho tôi.”
Không nhất thiết.
Ví dụ:
Chị Hoa từng bị viêm amidan nhiều năm trước.
Hiện tại chị đã khỏe mạnh.
Chị khai đầy đủ thông tin.
Doanh nghiệp xem xét hồ sơ và nhận thấy rủi ro không đáng kể.
Chị vẫn có thể được chấp nhận bảo hiểm.
Một người khác có tiền sử bệnh phức tạp hơn.
Doanh nghiệp có thể cần thêm hồ sơ y tế để đánh giá.
Một trường hợp khác có thể được chấp nhận nhưng có điều kiện khác.
Vì vậy:
Khai báo trung thực là cung cấp dữ liệu để thẩm định, chứ không phải tự nhận mình “không đủ điều kiện mua bảo hiểm”.
5. Vậy nếu không khai thì sao?
Đây mới là vấn đề đáng lưu ý.
Luật Kinh doanh bảo hiểm quy định bên mua có trách nhiệm cung cấp đầy đủ, trung thực thông tin liên quan đến đối tượng bảo hiểm. Nếu bên mua cố ý cung cấp không đầy đủ hoặc sai sự thật nhằm giao kết hợp đồng để được bồi thường, trả tiền bảo hiểm, doanh nghiệp có quyền hủy bỏ hợp đồng và không phải bồi thường, trả tiền bảo hiểm theo trường hợp luật quy định; việc xử lý phí và thiệt hại được thực hiện theo quy định tại Điều 22.
Điều này cho thấy:
“Không khai” không phải là một cách để bảo hiểm dễ được duyệt hơn.
Có thể lúc đầu hồ sơ được chấp nhận.
Nhưng nếu sau này xảy ra sự kiện bảo hiểm và thông tin sức khỏe trước đây trở thành vấn đề liên quan, hồ sơ có thể được xem xét lại theo hợp đồng và pháp luật.
Và lúc đó, người mua có thể rơi vào tình huống rất khó xử:
“Giá như lúc đầu tôi khai cho rõ…”
6. Có phải cứ từng đi khám là phải lo lắng?
Không.
Đừng biến bài viết này thành:
“Từng đi khám = nguy hiểm.”
Một người bình thường có thể từng:
- Cảm cúm.
- Đau họng.
- Đau dạ dày.
- Dị ứng.
- Chấn thương.
- Khám sức khỏe định kỳ.
Điều quan trọng là hồ sơ yêu cầu bảo hiểm đang hỏi điều gì và tình trạng đó có thuộc phạm vi thông tin phải cung cấp hay không.
Ví dụ, nếu câu hỏi yêu cầu:
“Trong 5 năm qua bạn có từng điều trị nội trú không?”
thì hãy trả lời đúng câu hỏi đó.
Nếu hỏi:
“Bạn có đang sử dụng thuốc điều trị bệnh nào không?”
thì cũng trả lời chính xác.
Không nên tự biến mình thành bác sĩ rồi kết luận:
“Cái này nhẹ mà.”
7. Một nguyên tắc rất đơn giản: Không chắc thì hỏi
Đây là nguyên tắc mình rất khuyến khích người mua áp dụng.
Nếu bạn không biết một thông tin có cần khai hay không:
Đừng tự xóa nó khỏi hồ sơ.
Hãy hỏi người tư vấn hoặc yêu cầu doanh nghiệp bảo hiểm hướng dẫn.
Ví dụ:
“Tôi từng phẫu thuật cách đây 7 năm nhưng hiện tại hoàn toàn bình thường. Hồ sơ này có cần khai không?”
Hoặc:
“Tôi từng uống thuốc điều trị trong 3 tháng, hiện đã ngưng. Tôi có cần cung cấp thông tin không?”
Những câu hỏi như vậy hoàn toàn bình thường.
Thậm chí, theo Luật Kinh doanh bảo hiểm, bên mua có quyền yêu cầu doanh nghiệp cung cấp bản yêu cầu bảo hiểm, bảng câu hỏi liên quan đến rủi ro và giải thích các điều kiện, điều khoản bảo hiểm.
8. Một điều rất quan trọng: Đừng để người khác “khai giúp” theo kiểu cho đẹp hồ sơ
Có một tình huống mình nghĩ cần nói thẳng.
Người tư vấn hỏi:
“Anh có bệnh gì không?”
Khách hàng nói:
“Tôi từng bị cao huyết áp.”
Người tư vấn trả lời:
“Cái này không sao đâu, không cần ghi.”
Nếu thông tin đó thuộc nội dung mà hồ sơ yêu cầu khai báo, đây là cách làm rất rủi ro.
Bởi cuối cùng, người mua vẫn phải chịu trách nhiệm đối với thông tin mình cung cấp trong hồ sơ theo quy định và hợp đồng.
Người tư vấn tốt không nên tìm cách làm hồ sơ “đẹp”.
Người tư vấn tốt phải giúp khách hàng:
Khai đúng → thẩm định đúng → hiểu đúng kết quả.
Có thể hồ sơ mất thêm thời gian.
Có thể phải bổ sung giấy tờ.
Nhưng đó là cách làm bền vững hơn.
9. Khai bệnh rồi công ty bảo hiểm sẽ làm gì?
Sau khi nhận thông tin, doanh nghiệp bảo hiểm có thể thực hiện quá trình thẩm định.
Tùy trường hợp, họ có thể:
1. Chấp nhận bảo hiểm
Tình trạng sức khỏe nằm trong mức rủi ro có thể chấp nhận theo quy định.
2. Yêu cầu thêm thông tin
Ví dụ:
- Hồ sơ khám bệnh.
- Kết quả xét nghiệm.
- Chẩn đoán hình ảnh.
- Hồ sơ điều trị.
3. Đưa ra điều kiện bảo hiểm
Tùy sản phẩm và kết quả thẩm định.
4. Chưa thể quyết định ngay
Cần thêm thông tin hoặc theo dõi tình trạng sức khỏe.
5. Từ chối bảo hiểm
Nếu rủi ro vượt quá tiêu chí chấp nhận của sản phẩm/doanh nghiệp.
Điều này hoàn toàn khác với suy nghĩ:
“Khai bệnh = bị từ chối.”
10. Tại sao doanh nghiệp bảo hiểm cần biết tiền sử sức khỏe?
Hãy thử đặt ngược vấn đề.
Bạn cho một người thuê nhà.
Bạn biết người đó có lịch sử:
“Từng làm hỏng nhiều căn nhà trước đây.”
Nhưng người đó không nói.
Bạn ký hợp đồng dựa trên thông tin:
“Tôi chưa từng làm hỏng nhà.”
Sau đó xảy ra vấn đề.
Bạn có cảm thấy thông tin ban đầu ảnh hưởng đến quyết định của mình không?
Bảo hiểm cũng có logic tương tự ở góc độ đánh giá rủi ro.
Doanh nghiệp cần thông tin để xác định:
“Rủi ro này có phù hợp với sản phẩm và tiêu chí nhận bảo hiểm hay không?”
Đó là lý do khai báo sức khỏe là một phần quan trọng của quá trình giao kết.
11. Bệnh có sẵn và loại trừ bảo hiểm có giống nhau không?
Không hoàn toàn.
Đây là hai khái niệm thường bị dùng lẫn.
Bệnh có sẵn
Nói về tình trạng sức khỏe đã tồn tại trước thời điểm tham gia, theo định nghĩa áp dụng.
Loại trừ bảo hiểm
Nói về những trường hợp mà hợp đồng quy định không thuộc phạm vi trách nhiệm bảo hiểm.
Ví dụ:
Một người có tiền sử bệnh.
Doanh nghiệp thẩm định và đưa ra một điều kiện loại trừ cụ thể.
Lúc này:
Bệnh có sẵn là thông tin về tình trạng sức khỏe.
Còn loại trừ là cách hợp đồng xử lý phạm vi bảo hiểm đối với rủi ro đó.
Không nên coi hai khái niệm là một.
12. Có phải bệnh cũ đã khỏi thì không cần khai?
Không nên tự kết luận như vậy.
Ví dụ:
Bạn từng bị bệnh cách đây 5 năm.
Hiện tại hoàn toàn bình thường.
Bạn nghĩ:
“Khỏi rồi mà, khai làm gì?”
Nhưng nếu câu hỏi trong hồ sơ yêu cầu thông tin về tiền sử bệnh trong khoảng thời gian đó thì vẫn phải cung cấp thông tin theo yêu cầu.
Sau đó doanh nghiệp bảo hiểm sẽ đánh giá.
Đây chính là sự khác biệt giữa:
“Tôi nghĩ nó không quan trọng.”
và
“Tôi cung cấp thông tin để doanh nghiệp đánh giá.”
Người mua không nên tự làm thay công việc thẩm định.
13. Ví dụ: cùng một bệnh nhưng hai người có thể được xử lý khác nhau
Giả sử hai người đều từng bị viêm gan.
Người A
- Phát hiện từ nhiều năm trước.
- Đã điều trị.
- Kết quả hiện tại ổn định.
- Có đầy đủ hồ sơ.
Người B
- Mới phát hiện gần đây.
- Đang điều trị.
- Chỉ số sức khỏe chưa ổn định.
Cùng một cái tên bệnh.
Nhưng rủi ro không nhất thiết giống nhau.
Do đó, không thể nói:
“Bị bệnh X thì chắc chắn không mua được bảo hiểm.”
Cũng không thể nói:
“Bệnh X nhẹ nên cứ giấu đi.”
Cách đúng là:
Khai báo → cung cấp hồ sơ → thẩm định → nhận kết quả.
14. Điều gì xảy ra nếu cố tình khai sai?
Đây là phần cần nói rõ nhưng không cần hù dọa.
Luật Kinh doanh bảo hiểm phân biệt giữa việc cung cấp thông tin và hành vi cố ý cung cấp không đầy đủ hoặc sai sự thật nhằm giao kết hợp đồng để được bồi thường, trả tiền bảo hiểm.
Trong trường hợp thuộc quy định tại khoản 2 Điều 22, doanh nghiệp có quyền hủy bỏ hợp đồng và không phải bồi thường, trả tiền bảo hiểm; phí bảo hiểm được xử lý theo quy định của luật và thỏa thuận hợp đồng.
Vì vậy, đừng nghĩ:
“Không khai thì tiết kiệm được thời gian.”
Có thể bạn tiết kiệm được vài phút lúc làm hồ sơ.
Nhưng lại tạo ra một vấn đề lớn hơn cho chính mình về sau.
15. Còn nếu khách hàng khai trung thực nhưng người tư vấn điền sai?
Đây là lý do mình khuyên:
Hãy tự đọc lại hồ sơ trước khi ký/xác nhận.
Nếu bạn nói:
“Tôi từng điều trị bệnh X.”
nhưng trên hồ sơ lại ghi:
“Không.”
thì đừng bỏ qua.
Hãy yêu cầu sửa lại cho đúng.
Luật quy định bên mua bảo hiểm có nghĩa vụ kê khai đầy đủ, trung thực; đồng thời doanh nghiệp bảo hiểm có trách nhiệm cung cấp thông tin và giải thích điều kiện, điều khoản.
Đừng ký một hồ sơ mà bạn chưa đọc.
Đặc biệt là phần sức khỏe.
16. Một hồ sơ “đẹp” không quan trọng bằng một hồ sơ “đúng”
Đây là góc nhìn mình rất muốn người đọc nhớ.
Một số người nghĩ:
“Khai ít bệnh thì hồ sơ đẹp hơn.”
Nhưng bảo hiểm không phải cuộc thi xem ai có hồ sơ sức khỏe đẹp.
Mục tiêu phải là:
Hồ sơ phản ánh đúng thực tế.
Nếu bạn từng bệnh, hãy khai theo yêu cầu.
Nếu không có bệnh, ghi đúng là không có.
Nếu không chắc một thông tin có cần khai hay không, hãy hỏi.
Nếu có hồ sơ y tế, giữ lại.
Để khi hợp đồng được phát hành, bạn biết:
Doanh nghiệp bảo hiểm đã đánh giá dựa trên thông tin nào.
17. Người mua bảo hiểm nên chuẩn bị gì trước khi khai sức khỏe?
Nếu đang chuẩn bị tham gia bảo hiểm, bạn có thể dành 15–30 phút để rà lại:
Tiền sử bệnh
Bạn từng được chẩn đoán bệnh gì?
Điều trị
Đã từng điều trị nội trú/ngoại trú chưa?
Phẫu thuật
Có từng phẫu thuật hoặc can thiệp y khoa không?
Thuốc
Hiện có đang sử dụng thuốc điều trị thường xuyên không?
Xét nghiệm
Gần đây có xét nghiệm bất thường nào không?
Khám chuyên khoa
Có đang theo dõi một vấn đề sức khỏe nào không?
Hồ sơ
Có giấy tờ y tế liên quan không?
Sau đó đối chiếu với bảng câu hỏi sức khỏe thực tế của doanh nghiệp bảo hiểm.
Không cần tự chẩn đoán.
Không cần tự đánh giá:
“Bệnh này chắc không đáng kể.”
Việc của bạn là cung cấp thông tin đúng.
Việc của doanh nghiệp là đánh giá rủi ro.
18. Có một câu hỏi rất quan trọng: “Tôi có cần khai tất cả mọi thứ không?”
Câu trả lời nên là:
Hãy khai đầy đủ và trung thực theo những gì hồ sơ/yêu cầu bảo hiểm yêu cầu; nếu không rõ, hãy hỏi doanh nghiệp bảo hiểm hoặc người tư vấn để được hướng dẫn.
Không nên biến nguyên tắc “trung thực” thành:
“Tôi phải kể toàn bộ lịch sử sức khỏe từ lúc sinh ra.”
Cũng không nên hiểu ngược lại thành:
“Cái gì tôi thấy nhỏ thì tôi bỏ.”
Mấu chốt là thông tin được yêu cầu và cách sản phẩm định nghĩa phạm vi thông tin cần khai.
19. Khai báo trung thực thực ra đang bảo vệ ai?
Nhiều người nghĩ:
“Khai trung thực là để công ty bảo hiểm dễ đánh giá.”
Đúng.
Nhưng người được hưởng lợi cuối cùng cũng chính là người mua.
Bởi bạn muốn một ngày nào đó, nếu cần đến quyền lợi bảo hiểm, hồ sơ của mình có một nền tảng rõ ràng:
Tôi đã khai gì?
Doanh nghiệp đã biết gì?
Doanh nghiệp đã chấp nhận tôi theo điều kiện nào?
Đó là sự rõ ràng rất quan trọng đối với một hợp đồng có thể kéo dài hàng chục năm.
20. Một cuộc tư vấn bảo hiểm tốt nên diễn ra như thế nào?
Theo mình, không nên là:
Tư vấn viên: “Chị có bệnh gì không?”
Khách hàng: “Không.”
Tư vấn viên: “Vậy ký nhé.”
Hết.
Một cuộc tư vấn tốt nên giống thế này:
Tư vấn viên:
“Anh/chị đọc kỹ bảng câu hỏi sức khỏe này. Có thông tin nào từng xảy ra thì cứ khai đúng.”
Khách hàng:
“Tôi từng điều trị bệnh này nhưng lâu rồi.”
Tư vấn viên:
“Anh/chị cứ khai. Mình cung cấp hồ sơ nếu doanh nghiệp yêu cầu, còn kết quả thẩm định thế nào để công ty đánh giá.”
Đó mới là cách tiếp cận mình cho rằng có trách nhiệm với khách hàng.
21. 5 điều cần nhớ về bệnh có sẵn
Nếu chỉ nhớ 5 điều, hãy nhớ:
1. Bệnh có sẵn không đồng nghĩa với bị từ chối bảo hiểm.
Doanh nghiệp sẽ đánh giá dựa trên tình trạng cụ thể.
2. Đừng tự quyết định bệnh nào “không đáng khai”.
Hãy căn cứ vào câu hỏi và yêu cầu của hồ sơ bảo hiểm.
3. Khai trung thực là nghĩa vụ quan trọng của bên mua.
Luật Kinh doanh bảo hiểm quy định rõ nghĩa vụ này.
4. Không nên để người khác “làm đẹp” hồ sơ sức khỏe.
Hãy đọc lại trước khi xác nhận.
5. Nếu không hiểu, hãy hỏi trước khi ký.
Bạn có quyền yêu cầu giải thích các điều kiện, điều khoản bảo hiểm.
Kết luận: Đừng cố làm cho hồ sơ đẹp, hãy làm cho hồ sơ đúng
Bảo hiểm nhân thọ không phải là cuộc kiểm tra xem ai khỏe hơn ai.
Việc bạn từng bị bệnh không có nghĩa bạn không thể tham gia bảo hiểm.
Điều quan trọng là:
Doanh nghiệp bảo hiểm phải biết tình trạng sức khỏe liên quan để đánh giá rủi ro một cách chính xác.
Có thể kết quả là bạn được chấp nhận bình thường.
Có thể cần bổ sung hồ sơ.
Có thể có điều kiện riêng.
Cũng có thể trong một số trường hợp, doanh nghiệp không thể nhận bảo hiểm.
Nhưng đó là kết quả của quá trình thẩm định, chứ không nên được quyết định bằng suy nghĩ:
“Bệnh này chắc không sao, thôi không khai.”
Và có một điều rất đáng nhớ:
Đừng mua bảo hiểm bằng cách cố làm cho mình trở thành một người “hoàn toàn khỏe mạnh” trên giấy tờ.
Hãy để hồ sơ phản ánh đúng con người thật và tình trạng sức khỏe thật của mình.
Bởi mục tiêu cuối cùng không phải là được duyệt hợp đồng bằng mọi giá.
Mục tiêu là:
Khi gia đình thực sự cần đến lớp bảo vệ đó, mình biết hợp đồng được xây dựng trên thông tin trung thực và rõ ràng ngay từ đầu.
Nguồn pháp luật chính thống
Luật Kinh doanh bảo hiểm số 08/2022/QH15
Luật được Quốc hội thông qua ngày 16/06/2022. Một số quy định đặc biệt liên quan đến nội dung bài viết:
- Điều 16 – Nguyên tắc giao kết và thực hiện hợp đồng bảo hiểm: quy định nguyên tắc trung thực tuyệt đối và nguyên tắc rủi ro ngẫu nhiên.
- Điều 20 – Nghĩa vụ của bên mua bảo hiểm: kê khai đầy đủ, trung thực thông tin liên quan đến hợp đồng theo yêu cầu của doanh nghiệp bảo hiểm.
- Điều 21 – Quyền của bên mua bảo hiểm: có quyền yêu cầu cung cấp và giải thích các điều kiện, điều khoản bảo hiểm.
- Điều 22 – Trách nhiệm và hậu quả pháp lý do vi phạm nghĩa vụ cung cấp thông tin: quy định hậu quả trong trường hợp bên mua cố ý cung cấp không đầy đủ hoặc sai sự thật nhằm giao kết hợp đồng để được bồi thường, trả tiền bảo hiểm.
Xem toàn văn Luật Kinh doanh bảo hiểm 08/2022/QH15 trên Cổng Thông tin điện tử Chính phủ
Lưu ý: Khái niệm “bệnh có sẵn”, phạm vi thông tin phải khai, cách thẩm định và cách xử lý từng tình trạng sức khỏe có thể khác nhau tùy sản phẩm. Vì vậy, bài viết này không nên được hiểu là kết luận rằng một bệnh cụ thể chắc chắn được hoặc không được bảo hiểm. Khi tham gia thực tế, cần căn cứ bản yêu cầu bảo hiểm, quy tắc – điều khoản và hợp đồng cụ thể.
CLICK LIÊN HỆ HOẶC GỌI NGAY HOTLINE






